Nếu không có kẻ thù – Hủy hoại vì yêu, Amélie Nothomb

 

Huỷ hoại vì yêu bìa sau

Chiến tranh nổ ra vào năm 1972. Chính vào năm đó, tôi hiểu ra một sự thật to lớn: trên trái đất này, chẳng có ai được coi là không thể thiếu, ngoại trừ kẻ thù.

Nếu không có kẻ thù, con người chỉ là một vật đáng thương. Cuộc sống của anh ta là một thử thách, một gánh nặng đầy những hư không và ưu phiền.

Kẻ thù, đó là Đấng cứu thế.

Chỉ mỗi sự tồn tại của kẻ thù thôi đã đủ để tiếp sức sống cho con người.

Nhờ có kẻ thù, cái biến cố tai hại mà người ta gọi là cuộc đời sẽ trở thành một áng sử thi.

Chính vì thế, Chúa có lý khi nói rằng: “Hãy yêu thương kẻ thù của mình”.

Nhưng Chúa lại suy ra từ đó những hệ luận lệch lạc: phải hòa giải với kẻ thù, phải chìa nốt má trái ra v..v…

Thật là láu cá! Nếu hòa giải với kẻ thù, hắn sẽ không còn là kẻ thù của ta nữa.

Và nếu không còn kẻ thù nữa, cần phải tìm được một kẻ thù khác: vậy là lại phải bắt đầu lại từ đầu.

Như thế thì sẽ chẳng đi đến đâu cả.

Vì vậy, phải yêu thương kẻ thù của mình nhưng không được nói cho hắn biết điều đó. Dù thế nào đi nữa, cũng không được nghĩ đến chuyện giảng hòa.

Đình chiến là một thứ xa xỉ phẩm mà con người không thể tự thưởng.

Bằng chứng là những thời kỳ hòa bình luôn luôn dẫn đến những cuộc chiến tranh mới.

Trong khi các cuộc chiến lại thường kết thúc bằng các giai đoạn hòa bình.

Vì thế hòa bình có hại cho con người, còn chiến tranh thì có lợi.

Như vậy, phải quân tử chấp nhận một vài khía cạnh không tốt của chiến tranh.

 

Huỷ hoại vì yêu bìa sau 1

“Tôi thấy mình có mối liên quan với Vạn Lý Trường Thành: đó là công trình duy nhất của nhân loại có thể được nhìn thấy từ mặt trăng, ít nhất là công trình này đúng với tầm vóc của tôi. Nó không giới hạn tầm nhìn, mà kéo ra đến vô tận.”

“Thế giới là những gì đang diễn ra”, Wittgenstein viết.

Theo báo chí Trung Quốc, ở Bắc Kinh diễn ra đủ mọi chuyện tốt đẹp.

Không thể kiểm chứng được thực hư ra sao.

Hằng tuần, túi ngoại giao đem các loại báo sở tại đến các đại sứ quán: những đoạn viết về Trung Quốc tạo cảm giác như đang đề cập đến một hành tinh khác.”

“Ở Bắc Kinh, vào năm 1974, tôi không đọc Wittgenstein, hay Beaudelaire, mà cũng chẳng đọc Nhân dân nhật báo.

Tôi ít đọc sách: tôi có quá nhiều việc phải làm. Đọc sách là công việc hợp với những kẻ vô công rồi nghề, tức là người lớn. Họ phải có việc gì đó để làm.

Không một tờ báo, một hãng thông tấn, hay một cuốn biên niên sử nào từng nhắc đến chiến tranh thế giới tại khu biệt cư Tam Lý Đồn, diễn ra từ năm 1972 đến năm 1975.

Chính vì vậy, ngay từ khi còn rất nhỏ, tôi đã biết thế nào là kiểm duyệt và ém nhẹm thông tin.

Bởi lẽ, rốt cuộc, làm sao người ta có thể coi nhẹ một xung đột kéo dài ba năm, với sự tham gia của hàng chục nước, và trong thời gian đó đã liên tiếp diễn ra bao hành động tàn bạo khủng khiếp?

Cái cớ giải thích sự im lặng của báo chí: độ tuổi trung bình của các bên tham chiến là khoảng mười tuổi. Vậy là trẻ con là những kẻ đứng ngoài lề Lịch sử ư?”

  • Trích Hủy hoại vì yêu, Amélie Nothomb, Nguyễn Mai Phương dịch

Comments

comments

Gió

bla bla

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *