Nam tước trên cây – Italo Calvino

Cái thế giới của chúng ta, phẳng dẹt dưới đáy nơi kia, có những hình hài kỳ cục, chẳng hiểu gì sất về những điều anh biết trên đó. – 117

Người ta điên tiết bổ những nhát rìu. Không gian thực vật nay đã thay đổi; không còn sồi xanh, nhựa ruồi, sồi dẻ… Thị trấn BóngRâm không còn nữa. Nhìn trời trong tôi tự hỏi, liệu nó đã từng thực sự tồn tại hay không. Cái lõm cành, lá, chạng, thùy, khóm, li ti vô tận ấy… – 362

Tất cả là ở đấy, mối liên hệ mật thiết giữa anh và nó, sự ăn mừng của anh và nó… Sự hiện diện thiết yếu ấy – mà với chó là người, và với người là chó – không bao giờ bị người này hay con kia vi phạm; anh và nó, dẫu có khác biệt thế nào so với tất cả mọi con người và tất cả mọi con chó trên thế gian, có thể bảo rằng, trong tư cách người và trong tư cách chó: mình hạnh phúc. – 127

– Trích Nam tước trên cây, Italo Calvino, Vũ Ngọc Thăng dịch. 

Nam tuoc tren cay 1 - Italo Calvino (1)

Nhân trường hợp được tặng một cây hoa đá nhỏ xinh, và nhân trường hợp chuyện cây đang rầm rộ trên facebook, lôi cuốn này ra đọc lại và trích dẫn thôi. Một cuốn sách vô cùng thú vị, cực kỳ thú vị, như khi ta leo lên một cái cây, vắt vẻo trên cành cao tít, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh… Chắc rằng ai cũng đã từng trải qua cảm giác này rồi, nếu chưa thì bạn rất nên và ít nhất một lần trong đời phải leo lên một ngọn cây nào đó, nếu không thì tôi e là bạn đã phí đi cả 20 năm tuổi trẻ của mình đấy.

Mình chỉ viết về cuốn sách này vậy thôi, lại dành thời gian cho các bạn đọc trích đoạn. Nếu muốn đọc cả tác phẩm bạn có thể vào trang namtuoctrencay.wordpress.com.

Còn sau đây là trích đoạn chương XXI, một chương mình rất rất thích vì nó vô cùng lãng mạn.

Nam tuoc tren cay 1 - Italo Calvino (2)

Cosimo quăng mình vào cây xanh dày rậm: hẳn anh muốn nó ngàn lần dày rậm hơn, hàng hàng lớp lớp cành, lá, gai, đọt kim, lùm đuôi chồn, để anh xông pha và đắm mình trong đó, và chỉ sau khi đã hoàn toàn được vùi lấp, thì anh mới bắt đầu hiểu ra là mình đang sung sướng hay đang điên cuồng vì sợ.

Mắt chói sáng, Cosimo và Viola lần vào trong bóng xanh-thẫm của lá cành;
     – Phía này.
     Trên cây hồ đào, tại một chạng cây, có cái hốc trũng, một vết thương gây ra bởi một nhát rìu xa xưa, đây là một trong các chỗ trú của Cosimo. Một tấm da lợn lòi đã trải; một cái hũ, vài dụng cụ, một cái chén đặt xung quanh.
     Viola buông mình xuống tấm da lợn rừng:
     – Thế anh đã dẫn những người đàn bà khác tới đây chưa?
     Anh lưỡng lự. Và Viola:
     – Nếu anh chưa dẫn cô nào đến đây thì anh là một chàng đàn ông vô tích sự.
     – Có… vài cô…
     Anh nhận một cú tát in cả lòng bàn tay trên má.
     – Thế thì anh chờ đợi gì ở em?
     Cosimo đưa tay xoa cái má bị đỏ, không biết nói gì; song nàng dường như đã trở lại vẻ niềm nở.
     – Các cô ấy như thế nào, hãy nói với em, các cô ấy ra sao?
     – Không như em, Viola, không như em…
     – Anh biết thế nào là như em, hả, anh biết gì?
     Nàng đã trở lại ngọt ngào, và Cosimo không ngớt ngạc nhiên trước những cú chuyển biến bất thình lình này. Anh men tới gần nàng. Viola là vàng ngọc và mật ngọt.
     – Anh…
     – Em…
     Hai người biết nhau. Anh biết nàng và biết mình, vì thật ra anh chưa bao giờ biết mình. Nàng biết anh và biết mình, bởi dù luôn biết mình, song chưa bao giờ nàng có thể tự nhận ra mình như thế.

– Trích Nam tước trên cây, Italo Calvino, Vũ Ngọc Thăng dịch. 

“Nam tước trên cây” chắc chắn cuốn sách này viết về cây, và đương nhiên không chỉ có vậy, hãy đọc để thử một lần ngồi trên ngọn cây và nhìn cuộc sống, bạn sẽ thấy nó rất khác. Và đáng tiếc là nó rất xấu dù rằng mình đảm bảo những trang viết của Italo Calvino đẹp tuyệt vời: “Tuổi trẻ qua nhanh dưới đất, huống chi ở trên cây, nơi mọi thứ mang số phận rụng rớt: lá cũng như quả. – 347”. Nhưng dù vậy, bạn sẽ vẫn thấy dù cuộc đời có xấu xa thế nào thì cuộc sống này vẫn đẹp biết bao.

Bỗng nhớ đến một bức ảnh có lần tán gẫu trên FB cùng Thùng Rác về chuyện đọc sách, khi mình than: chị đọc sách chỉ thấy cuộc sống thật là xấu, và em đã comment bằng bức ảnh này 😉

doc sach nhin thay gi

 

Comments

comments

Gió

bla bla

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *